GIA ĐÌNH MÔN ĐỆ – BỮA CƠM KHÔNG CÓ WIFI – Lm. Anmai, CSsR (Giọng đọc MC Nguyễn Ngọc Ngạn)
Apr 1, 2026•Channel
AI Analysis
Data from YouTube Data API v3•Updated Just now
Video Overview
Video Details
Published2 months ago
Duration2:32:10
Video IDTPIVyoFpigM
Languagevi
CategoryMusic
PrivacyPublic
Made for KidsNo
Video TypeRegular Video
Performance Metrics
Views55
Likes8
Comments0
Engagement Rate14.55%
Likes per 100 views14.55
Comments per 1K views0.00
Description
Không ai trong khu chung cư An Phúc nghĩ rằng căn hộ 12B, nơi ở của gia đình chị Hương, lại có ngày trở thành một nơi người ta tìm đến không phải để hỏi mật khẩu WiFi, mà để xin một bữa cơm, một lời cầu nguyện, một chút bình an.
Nhìn từ bên ngoài, nhà chị Hương là kiểu gia đình mà ai cũng tưởng đang sống rất ổn. Căn hộ vừa đủ đẹp, đồ đạc gọn gàng, có máy lọc không khí, có bàn học riêng cho con, có hai góc làm việc đặt sát cửa sổ vì cả hai vợ chồng đều làm remote cho công ty nước ngoài. Chồng chị, anh Phúc, là trưởng nhóm kỹ thuật của một công ty phần mềm. Chị Hương làm quản lý nội dung cho một nhãn hàng thương mại điện tử. Công việc nghe hiện đại, văn minh, chủ động thời gian, khỏi phải chen chúc đường phố, khỏi nghe còi xe, khỏi mệt mỏi đồng nghiệp. Nhiều người bảo với nhau, thời này được làm ở nhà như thế là sướng nhất.
Chỉ có những người sống trong căn hộ ấy mới biết, ở nhà không có nghĩa là ở với nhau.
Mỗi sáng, căn hộ 12B thức dậy bằng ba âm thanh quen thuộc. Âm thanh đầu tiên là tiếng chuông báo thức từ điện thoại chị Hương, réo lên đúng 5 giờ 45 rồi bị tắt vội. Âm thanh thứ hai là tiếng nước sôi trong ấm điện. Âm thanh thứ ba là tiếng thông báo tin nhắn từ các ứng dụng công việc, nối nhau lách cách như mưa rơi trên mái tôn. Trước khi ánh nắng kịp tràn qua ô cửa sổ phòng khách, cả ba người trong nhà đã cúi mặt trước màn hình.
Chị Hương mở mắt là kiểm tra email. Anh Phúc bước ra khỏi phòng là đeo tai nghe. Nam, con trai mười lăm tuổi của họ, thò đầu ra khỏi chăn là tìm cái điện thoại để xem đêm qua team game nhắn gì, có ai tag nó không, có trận nào chưa đánh hết không.
Bữa sáng trong nhà không phải là một bữa, mà là ba chuyển động riêng rẽ. Chị Hương ăn vội cái bánh mì, tay còn lướt điện thoại trả lời khách hàng. Anh Phúc pha cà phê rồi mang thẳng vào bàn làm việc, bảo lát ăn sau. Nam thường cầm hộp sữa, ngồi cạnh bàn học, mắt dán vào màn hình như sợ chỉ cần rời ra một phút thôi là cả thế giới ngoài kia sẽ bỏ quên nó.
Nhưng không ai bỏ quên ai nhanh bằng chính họ trong căn nhà ấy.
Nhà vẫn có bữa cơm chiều. Không phải ngày nào cũng đủ món, nhưng vẫn có canh, có rau, có chút mặn, có tiếng chén đũa va vào nhau. Chỉ tiếc là bữa cơm ấy không còn là nơi gặp gỡ nữa. Nó giống như một trạm tiếp nhiên liệu cho ba người đang chạy ở ba đường khác nhau.
Chị Hương hay đặt điện thoại úp xuống bàn, nhưng cứ năm phút lại lật lên xem. Anh Phúc bảo không muốn nhưng vẫn giữ tai nghe một bên, phòng khách gọi gấp. Nam thì để hẳn điện thoại bên cạnh tô cơm, vừa nhai vừa nhìn màn hình sáng xanh, ngón tay thỉnh thoảng lia thật nhanh như một phản xạ.
“Nam, cất điện thoại xuống ăn cho đàng hoàng.”
“Con đang xem dở.”
“Có gì mà dở bằng bữa cơm?”
“Chỉ một chút thôi mẹ.”
“Lúc nào cũng một chút. Một chút thành suốt ngày.”
“Thì ba mẹ cũng cầm điện thoại còn gì.”
Câu nói ấy thường kết thúc mọi nhắc nhở.
Bởi nó đúng.
Chị Hương im. Anh Phúc giả vờ không nghe thấy. Không khí trong mâm cơm lập tức nguội đi như bát canh bị quên đậy nắp.
Những tối như thế nối tiếp nhau, lặng lẽ và mòn mỏi, đến mức không ai còn nhớ lần cuối cùng cả nhà ngồi ăn và nhìn vào mắt nhau là khi nào.
Có những đổ vỡ không bắt đầu bằng tiếng la hét. Nó bắt đầu bằng sự thiếu vắng. Thiếu một câu hỏi thật lòng. Thiếu một cái nhìn trìu mến. Thiếu một lần ngồi xuống mà không kèm theo thiết bị. Thiếu sự hiện diện. Và khi thiếu lâu ngày, người ta vẫn ở chung nhà nhưng trở thành khách trọ trong đời nhau.
Nam học lớp 10. Nó không phải học sinh quá tệ, cũng không phải trẻ hư. Giáo viên nhận xét em ít nói, thông minh nhưng mất tập trung. Bạn bè thì bảo nó chơi game giỏi, biết edit clip, thuộc đủ thứ meme trên mạng, phản ứng nhanh, bắt trend lẹ. Ở ngoài đời, Nam hơi lầm lì. Ở trên mạng, nó nói nhiều hơn, cười nhiều hơn, và có vẻ giống “chính nó” hơn.
Có lần chị Hương bước ngang phòng con, thấy ánh sáng xanh từ màn hình hắt lên gương mặt Nam. Đêm đã hơn mười hai giờ. Cậu bé đeo tai nghe, miệng cười nhạt nhạt, tay gõ bàn phím nhanh đến mức chị không kịp thấy nó đang làm gì.
“Nam, ngủ đi con. Mai còn học.”
“Dạ, chút nữa.”
“Chút nữa là mấy giờ?”
“Con xong trận này.”
Lúc nào cũng là “trận này”. “Bài này”. “Tin nhắn này”. “Deadline này”. “Cuộc gọi này”. “Việc này”. “Nốt hôm nay”. Và cả nhà sống bằng thứ lời hứa ngắn ngủi ấy, để rồi kéo dài sự xa cách ngày này qua ngày khác.
Chị Hương từng nghĩ miễn là mình làm việc chăm chỉ, kiếm tiền đầy đủ, đóng học phí đúng hạn, mua cho con những thứ tốt nhất, thế là đã làm tròn bổn phận người mẹ. Anh Phúc cũng nghĩ miễn là mình không rượu chè, không trăng hoa, không bỏ bê kinh tế, vậy là người chồng có trách nhiệm. Còn Nam, nó nghĩ miễn là nó không làm điều gì quá tệ, không đánh nhau, không trốn học, thì chút game gủng cũng có sao đâu.
Không ai cố ý làm gia đình mình lạnh đi. Họ chỉ bận. Bận đến mức nhường chỗ cho những thứ nhỏ nhặt chiếm mất trung tâm. Bận đến mức để tiếng rung điện thoại thay thế tiếng gọi tên nhau.