YÊU THƯƠNG ĐẾN CÙNG ĐỪNG CHẾT KHI VẪN CÒN SỐNG – Lm. Anmai, CSsR
Apr 2, 2026•Channel
AI Analysis
Data from YouTube Data API v3•Updated Just now
Video Overview
Video Details
Published2 months ago
Duration58:42
Video IDVd2GImk8pZ4
Languagevi
CategoryMusic
PrivacyPublic
Made for KidsNo
Video TypeRegular Video
Performance Metrics
Views71
Likes13
Comments1
Engagement Rate19.72%
Likes per 100 views18.31
Comments per 1K views14.08
Description
YÊU THƯƠNG ĐẾN CÙNG
Có những buổi chiều trong năm phụng vụ không ồn ào, không làm cho lòng người bùng lên ngay tức khắc bằng tiếng chuông vui mừng, cũng không làm người ta phải run rẩy ngay như đứng dưới chân thập giá ngày Thứ Sáu. Nhưng chính trong vẻ lặng lẽ ấy, Thứ Năm Tuần Thánh đi vào lòng Hội Thánh như một dòng nước sâu. Nó không gào thét. Nó không ép buộc. Nó chỉ âm thầm mở ra trước mắt chúng ta một mầu nhiệm lớn đến nỗi nếu không quỳ xuống, người ta không thể hiểu; nếu không để cho trái tim mình mềm đi, người ta không thể chạm tới; nếu không để mình được Chúa yêu, người ta sẽ không bao giờ hiểu được yêu thương thật sự là gì.
Tin Mừng theo thánh Gio-an hôm nay không kể lại việc Chúa Giêsu lập Bí tích Thánh Thể bằng những lời truyền phép như các Tin Mừng Nhất Lãm, nhưng thánh Gio-an dẫn chúng ta đi thẳng vào trái tim của Bí tích ấy bằng một cử chỉ: Chúa cúi xuống rửa chân cho các môn đệ. Đó không phải là một chi tiết phụ. Đó không phải là một hình ảnh cho đẹp. Đó là một mạc khải. Đó là lúc Thiên Chúa tự nói về mình bằng một tư thế mà con người không bao giờ dám tưởng tượng: Thiên Chúa quỳ xuống trước con người.
Mở đầu đoạn Tin Mừng là một câu đẹp đến nghẹn ngào: “Người vẫn yêu thương những kẻ thuộc về mình còn ở thế gian, và Người yêu thương họ đến cùng.” Cả Thứ Năm Tuần Thánh nằm trong câu đó. Cả đời Chúa Giêsu nằm trong câu đó. Cả ơn cứu độ của chúng ta cũng nằm trong câu đó. Yêu đến cùng. Không phải yêu một nửa. Không phải yêu khi người khác còn xứng đáng. Không phải yêu khi được đáp lại. Không phải yêu khi mọi sự thuận lợi. Nhưng là yêu cho đến cùng đường của đau khổ, cùng cực của phản bội, cùng đáy sâu của cô đơn, cùng đỉnh cao của hiến mình.
Chúng ta thường yêu theo mức độ dễ chịu của mình. Khi còn được hiểu, ta yêu. Khi còn được trân trọng, ta yêu. Khi còn được đón nhận, ta yêu. Khi người khác còn ngoan, còn tốt, còn biết điều, còn biết ơn, ta yêu. Nhưng chỉ cần bị chạm vào tự ái một chút, bị hiểu lầm một chút, bị từ chối một chút, bị phản bội một chút, là lòng ta co lại ngay. Tình yêu của con người rất thật, nhưng cũng rất mong manh. Nó dễ đổi màu theo hoàn cảnh. Nó dễ mỏi mệt theo thời gian. Nó dễ lạnh đi vì thất vọng. Còn tình yêu của Chúa Giêsu trong chiều Thứ Năm Tuần Thánh là một tình yêu không rút lui.