Cảm nhận sau khi xem phim Hẹn em ngày nhật thực của Lm. Anmai, CSsR (giọng đọc MC Nguyễn Ngọc Ngạn)
KHI NHỮNG ĐIỀU TRÁI Ý MÌNH LẠI ÂM THẦM DẪN TA VÀO Ý CHÚA
Cảm nhận sau khi xem phim Hẹn em ngày nhật thực của Lm. Anmai, CSsR (giọng đọc MC Nguyễn Ngọc Ngạn)
Có những chân lý thiêng liêng không bước vào đời ta bằng con đường của lý luận, nhưng bằng con đường của năm tháng. Ta có thể nghe người khác nói rất sớm. Ta có thể gật đầu rất nhanh. Ta có thể lặp lại rất quen. Nhưng để lời ấy thật sự đi xuống tận đáy linh hồn, thường phải chờ đến lúc chính mình đi qua những đoạn đường không dễ hiểu, những khúc quanh không hề được chọn, những biến cố không hề được mong, những đóng lại không báo trước, những mất mát không giải thích được, những chờ đợi kéo dài, những tổn thương âm thầm, những đổ vỡ không ai thấy hết, và cả những nút thắt sâu kín mà nhiều khi chính mình cũng không biết phải bắt đầu gỡ từ đâu.
Có lẽ một trong những lời khó đón nhận nhất, nhưng rồi lại là một trong những lời cứu ta nhất, là lời này: đôi khi có những việc không thuận theo ý mình, tức là đang thuận theo ý Chúa.
Nói điều ấy khi đứng ngoài đau khổ thì dễ. Nhưng nói điều ấy khi đang ở trong một hoàn cảnh trái ý, thì không dễ chút nào. Nói điều ấy khi đời đang thuận, khi mọi sự đang êm, khi những mong muốn của mình còn được đáp lại, khi cánh cửa mình muốn bước vào vẫn còn mở, thì câu ấy nghe đẹp. Nhưng nói điều ấy trong lúc mình vừa bị lấy mất một điều quan trọng, vừa trải qua một gãy đổ, vừa đứng trước một sự thật không thể thay đổi, vừa nhìn lại quá khứ mà lòng nặng như đá, thì câu ấy có thể trở thành một lời rất khó nói. Vì lòng người vốn không được cấu tạo để vui với điều trái ý. Tự nhiên của con người là muốn được theo con đường mình muốn, muốn giữ điều mình yêu, muốn tránh điều làm mình đau, muốn hiểu điều xảy ra với mình, muốn kiểm soát phần nào cuộc đời mình, muốn thấy rằng những gì mình dâng hiến cho Chúa sẽ được trả lời theo một cách nào đó dễ chịu hơn.
Nhưng Thiên Chúa không dẫn linh hồn theo lối dễ chịu trước tiên. Người dẫn linh hồn theo lối cứu độ. Và nhiều khi, lối cứu độ không trùng với lối dễ chịu. Lối cứu độ không luôn trùng với lối thành công. Lối cứu độ không luôn trùng với lối nhanh chóng. Lối cứu độ lại càng không luôn trùng với những dự phóng rất chỉnh tề mà ta đã vẽ sẵn cho đời mình. Có khi Thiên Chúa để cho một số điều không xảy ra như mình mong, không phải vì Người quên, không phải vì Người bỏ mặc, không phải vì Người vui khi thấy mình khổ, nhưng vì Người nhìn thấy xa hơn điều mình đang thấy. Người biết cánh cửa nào nên khép. Người biết đoạn đường nào không dành cho ta. Người biết giấc mơ nào tuy đẹp nhưng chưa chắc làm ta thuộc trọn về Người hơn. Người biết những gì mình tưởng là mất, đôi khi lại đang là một sự cứu. Người biết có những điều nếu cứ để ta giữ mãi, ta sẽ không bao giờ học được sự nghèo khó thiêng liêng. Và không có sự nghèo khó ấy, linh hồn khó mà đi sâu vào tín thác.
Trong đời sống tu trì, chân lý này lại càng đi vào một cách kín đáo và đau hơn. Bởi vì người tu sĩ là người đã rời một số điều để bước theo Chúa. Nhưng người tu sĩ không bước vào đời dâng hiến như một người không có lịch sử. Không ai bước vào nhà Dòng mà không mang theo gì. Ta có thể bỏ lại sau lưng một mái nhà, một nghề nghiệp, một dự tính riêng, một nếp sống cũ. Nhưng ta không thể chỉ bằng một quyết định mà bỏ lại toàn bộ ký ức, bỏ lại tuổi thơ, bỏ lại những kinh nghiệm gia đình, bỏ lại những tổn thương, bỏ lại những nỗi sợ, bỏ lại các thiếu thốn tình cảm, bỏ lại những đoạn dở dang, bỏ lại những ám ảnh âm thầm, bỏ lại các mặc cảm, bỏ lại những câu hỏi chưa có lời đáp. Tất cả những điều ấy đi theo ta. Không phải như hành lý đặt ở tay, nhưng như lịch sử khắc vào trong tim.
Có những người từ rất sớm đã phải sống trong một bầu khí gia đình không trọn vẹn. Có những người lớn lên với cảm giác phải gồng mình. Có những người thiếu một sự đón nhận đủ dịu dàng. Có những người chưa từng được nói lời yêu thương theo cách họ cần. Có những người từ tuổi nhỏ đã học cách nín lặng, đã học cách chịu đựng, đã học cách tự mình gói nước mắt lại. Có những người chứng kiến những đổ vỡ làm nền của nội tâm bị chao nghiêng. Có những người trải qua những ngăn trở không do mình muốn. Có những người thấy đời rẽ sang hướng khác chỉ vì hoàn cảnh gia đình, chỉ vì trách nhiệm, chỉ vì áp lực, chỉ vì một biến cố bất ngờ, chỉ vì một thời điểm không còn cách chọn nào khác. Và rồi, khi cánh cửa khác mở ra, cánh cửa của nhà Dòng, của ơn gọi, của một lời “hãy theo Thầy”, người ấy bước vào với lòng chân thành, nhưng cũng bước vào với tất cả những gì đã làm nên mình.
Bước vào đời tu không có nghĩa là quá khứ bị tắt tiếng. Nhiều khi chính trong đời tu, quá khứ mới bắt đầu lên tiếng rõ hơn. Không phải vì đời tu làm cho con người yếu đi.